Mọt sách Mogu

“Việc đọc sách khi thì cho tôi “cội rễ”, lúc lại chắp cho tôi “đôi cánh”. Cội rễ đó, đôi cánh đó đã giúp tôi bắc những nhịp cầu cả với bên ngoài lẫn bên trong, giúp tôi rất nhiều trong việc từng bước nuôi dưỡng và mở rộng thế giới của bản thân.” – Đây là trích dẫn nổi tiếng từ cuốn sách “Bắc cầu” của Hoàng hậu Nhật Bản Michiko (nay là Hoàng thái hậu Nhật Bản).

Một ngày kia, tôi bắt được Đỏ và Xanh của tôi trên giá sách. Một mùa đầy tràn những điều vui thú, những tiếng cười giòn tan và những nhớ nhung đầy hoài niệm trở về trong chốc lát. Xanh của những chú ếch thi thể thao trong chiếc ao ngày nổi mưa gió, Đỏ của vườn cà chua chín mọng bên cạnh dòng suối duỗi mình giữa trưa hè nắng oi.

Mới đây, tôi có đọc cuốn Ehon có tên: “Bạn tàu điện ngầm Gin-chan”. Trong mắt những đứa trẻ, có thể một nhân vật chính là đoàn tàu điện ngầm với nét vẽ đẹp và tươi sáng sẽ là điểm khiến chúng yêu thích cuốn truyện. Còn tôi, điểm cuốn hút chính là nỗi sợ hãi của đoàn tàu được nhắc đến.

Con ngựa có bốn chân, cái ghế cũng có bốn chân. Nếu gặp người thô lỗ, cả con ngựa, cả cái ghế đầu mệt nhọc, khổ sở. Nếu gặp người ân cần, dịu dàng, con ngựa lẫn cái ghế đều vui vẻ, hạnh phúc. Con ngựa được mẹ sinh ra rồi sẽ chết đi, cái ghế được người thợ làm ra đến một ngày cũng hỏng, chúng đều sẽ được tái sinh trong một hình hài khác. Chỉ có điều, ngựa là ngựa, mà ghế là ghế. Đó là nội dung tóm tắt lại tác phẩm “Giống nhau nhỉ” của tác giả Gomi Taro.